Ngõ Cây Điệp

Lượt xem: 5
2 tháng trước
Bạn có thể sử dụng mũi tên trên bàn phím để qua chương
Cấu hình
Báo cáo
Lưu truyện

Sương mù sáng sớm đặc quánh, buốt giá mơn trớn trên mặt đường quốc lộ 32. Chiếc xe máy ba bánh cũ mèm hiệu Ural mà Tuấn mượn được của gã chủ tiệm sửa xe phả ra những cụm khói xám xịt, xé toạc màn sương mà lao đi. Tuấn cầm lái. Cái chân bó nẹp của nó đạp lên chân phanh một cách khó nhọc, nhưng đôi tay tì chặt lên ghi-đông thì vững như bàn thạch.

Bên trong cái thùng sắt gắn bên sườn xe, ông Thuấn ngồi thẳng lưng, cứng cáp như một bức tượng gỗ lim.

Hôm nay, ông mặc bộ quân phục chỉnh tề nhất của mình. Chiếc áo xanh gài kín đến tận cúc cổ. Mũ cối đính ngôi sao vàng chụp sâu xuống trán. Trước ngực ông, chiếc túi dết bằng bạt đứt quai được buộc chặt lại, bên trong chứa cái bọc nilon ố vàng chứa lá thư dính máu. Hai bàn tay ông ôm khư khư lấy cái túi như thể nó là sinh mạng thứ hai của mình.

Gió rít qua mang tai. Đoạn đường trung tâm thành phố lên Ba Vì chưa bao giờ dài đến thế. Trí nhớ của ông Thuấn đang trượt dốc không phanh. Cục gôm của Chúa đã xóa đi phần lớn thực tại, đẩy ông rơi về năm 1972.

Khi xe chạy qua đoạn thị trấn Phùng, một đoàn xe tải cỡ lớn chở vật liệu xây dựng chạy vượt lên. Tiếng động cơ diesel gầm rú rung chuyển cả mặt đường. Bánh xe nghiến lên lớp đá dăm tạo ra những âm thanh rào rào đinh tai nhức óc.

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp

Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.