Mưa bụi giăng mắc trên những tán xà cừ dọc phố Phan Đình Phùng, dính bết vào vạt áo mưa ni-lông mỏng dính của Tuấn, lạnh thấu xương.
Cái chân phải bó nẹp đã tháo ra được ba hôm. Tuấn quay lại với cái guồng quay quen thuộc: Cắm mặt vào màn hình điện thoại, vặn ga, luồn lách qua những con hẻm đặc quánh mùi rác và khói than tổ ong để đổi lấy những đồng tiền lẻ được cộng dồn trên một ứng dụng vô hình. Nó cần tiền. Lão chủ trọ đã dọa ném đồ đạc của nó ra đường vào cuối tuần này. Việc ở lỳ tại nhà ông Thuấn ăn chực nằm chờ không thể kéo dài mãi, dù rằng lão già cộc cằn ấy dạo này ít chửi bới hơn hẳn, đôi lúc còn ngồi thừ người nhìn ra cổng, đôi mắt đục ngầu trống rỗng một cách đáng sợ.
Tuấn tấp chiếc Wave chiến sát vào vỉa hè, gạt chân chống. Nó rùng mình một cái, đưa tay vuốt vội lớp nước mưa đọng trên mặt kính mũ bảo hiểm. Bàn tay trái ướt nhẹp thò vào túi áo ngực, lôi ra chiếc điện thoại có màn hình chằng chịt vết nứt mạng nhện.
Nó vừa giao xong một cốc trà sữa trân châu đường đen cho một con bé trạc tuổi nó ở khu chung cư cao cấp. Con bé mặc váy ngủ lụa, hé cửa nhận hàng, mặt cắm gục vào cái iPad, miệng lu loa chửi một đứa bạn nào đó trên mạng, thậm chí không buồn nhìn mặt thằng shipper lấy một cái. Nhận xong, nó đóng rầm cửa lại. Thêm năm lăm ngàn đồng chui vào tài khoản của Tuấn. Một giao dịch lạnh lẽo, chóng vánh.
Tuấn khạc một bãi nước bọt xuống rãnh cống. Tự nhiên, cái mùi tanh tưởi của dòng máu khô trên lá thư ố vàng giấu dưới gầm giường ông Thuấn lại xộc thẳng vào khứu giác nó.
Ngón tay cái trơn tuột vì nước mưa của nó miết lên mặt kính vỡ, bật ứng dụng bản đồ. Nó gõ vào ô tìm kiếm: “Ngõ Cây Điệp, Hà Nội”.
Vòng tròn tải dữ liệu xoay tít. Một giây. Ba giây. Năm giây.
Màn hình nháy lên một cái, trả về một danh sách gợi ý: “Quán cafe Cây Điệp - Quận 7, TP.HCM”, “Bạn có muốn tìm: Đường Cây Điệp, Bình Dương?”
Tuấn chửi thề một tiếng rõ to, mặc kệ mấy người trú mưa dưới mái hiên bên cạnh ngoái lại nhìn. Nó thoát bản đồ, mở ứng dụng Facebook. Từ đêm qua đến giờ, nó đã ném câu hỏi tìm địa chỉ vào hàng chục hội nhóm lớn nhỏ: từ “Hà Nội Phố”, “Ký ức thời bao cấp”, cho đến cả mấy cái group shipper đông nghẹt thành viên.
Chấm đỏ thông báo nhảy lên con số hai mươi. Tuấn vội vàng nhấp vào. Hy vọng lóe lên rồi ngay lập tức bị dội một gáo nước lạnh buốt. Phía dưới bài đăng của nó là một đám bình luận cợt nhả, nhố nhăng đặc trưng của cái thứ văn hóa mạng rẻ tiền.
“Ngáo à chủ thớt? Hà Nội làm gì có ngõ nào tên Cây Điệp”.
“Chắc lại content câu like bán hàng online. Ad ban dùm cái!”
“Hỏi mẹ Google cho nhanh, lên đây hỏi làm rác group”.
Google! Cái giống gì chúng nó cũng lôi Google ra làm thước đo chân lý!
Công nghệ, cái thứ mà thằng Tuấn từng coi là tín ngưỡng, là cần câu cơm, giờ đây hiện nguyên hình là một thứ vô dụng tột cùng. Nó chỉ lập bản đồ cho những kẻ đang sống, đang tiêu thụ, đang nhung nhúc di chuyển trong hiện tại. Còn quá khứ, cái vùng không gian lầy lội, đầy máu và nước mắt của những người như ông Thuấn lại là một “vùng mất sóng”.
Tuấn quấn lại cái áo mưa cho chặt rồi rồ ga lao đi trong màn nước xám xịt. Nó phải về. Khung cảnh lão già gân guốc quỳ sụp xuống, ôm mặt khóc rống lên cứ bám lấy tâm trí nó, cấu xé cái sự vô tâm nông cạn mà nó đã khoác lên mình suốt hai mươi năm qua.
Khi chiếc Wave chiến lạch cạch rẽ vào cái ngõ nhỏ có cây bàng già, trời đã nhá nhem tối. Đèn cao áp ngoài đường lớn hắt vào một thứ ánh sáng vàng vọt, nhờ nhờ.
Tuấn đẩy cổng bước vào sân nhà số 42. Thông thường, giờ này ông Thuấn đã bật bóng đèn tuýp ngoài hiên, ngồi rung đùi trên chiếc ghế mây, tay cầm tờ báo Hà Nội Mới, bên cạnh là ấm chè đặc cắm tăm. Nhưng hôm nay, sân nhà tối om.
Một dự cảm bất an chạy dọc sống lưng.
Nó ném vội cái áo mưa ướt sũng vắt lên dây phơi, xộc thẳng vào hiên nhà. “Bác Thuấn! Bác...”
Câu gọi của Tuấn chết nghẹn trong cổ họng.
Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ ngọn đèn đường, đập vào mắt nó là một cảnh tượng hỗn độn chưa từng có ở căn nhà này.
Chiếc xe đạp Peugeot, thứ “xa xỉ phẩm” mà ông già nâng niu hơn cả mạng sống, thứ mà chỉ cần Tuấn vô ý để vệt bùn văng vào cũng đủ ăn một trận chửi té tát, giờ đây đang nằm chỏng chơ giữa nền gạch hoa.
Bị tháo tung.
Ông Thuấn đang ngồi bệt trên nền đất lạnh ngắt. Xung quanh ông la liệt cờ-lê, mỏ lết, kìm, ốc vít vương vãi. Bánh sau của chiếc xe đã bị tháo rời. Sợi xích dính đầy dầu mỡ đen sì vắt vẻo qua một bên đùi ông.
Ông già đang dùng một chiếc mỏ lết rỉ sét, cặm cụi hì hục vặn cái nắp líp xe. Đôi bàn tay gân guốc, đầy những vết sẹo tăm rỗ của ông lóng ngóng một cách đáng sợ. Trái với sự dứt khoát của một người thợ rành rẽ cơ khí, động tác của ông run rẩy, lập cập, vừa vặn vừa lẩm bẩm những âm thanh không tròn vành rõ chữ.
“Bác... bác làm cái trò gì thế này?” Tuấn lao tới, giọng lạc đi.
Ông Thuấn không ngẩng lên. Đôi mắt ông mở to, đục ngầu, trân trân nhìn vào những khe hở của bộ líp xe đạp.
“Thằng Lâm... nó đưa cho tao rồi...” Giọng ông rít lên qua kẽ răng, khò khè như người lên cơn hen. “Tao giấu kỹ lắm... Tao giấu kỹ... Không bọn quân quản nó khám mất... Phải tìm cho ra... U nó đợi...”
Tuấn sững người. Lão già đang lú. Ông ta không phân biệt được đâu là Trường Sơn năm 1972, đâu là cái gầm giường nơi giấu lá thư, và đâu là cái trục xe đạp Peugeot bằng sắt thép này.
“Bác Thuấn! Bỏ cái mỏ lết xuống! Thư không nằm ở đấy!” Tuấn đưa tay ra định giằng lấy dụng cụ.
Nhưng đúng lúc đó, ông Thuấn nghiến răng, gồng người dồn toàn bộ sức lực vào hai cánh tay, ấn mạnh chiếc mỏ lết.
Cạch! Trượt!
Do vặn ngược chiều ren và kẹp không chặt, chiếc mỏ lết kim loại trượt khỏi đai ốc với một lực phản hồi khủng khiếp. Bàn tay trái của ông Thuấn đập mạnh vào vành xích. Một trong những bánh răng sắc lẹm của bộ líp cắm phập vào mu bàn tay ông, xé toạc một đường dài qua lớp da đồi mồi.
“Trời ơi!” Tuấn gào lên thảng thốt.
Máu tứa ra. Máu đỏ tươi trào ra từ vết thương sâu hoắm, trộn lẫn ngay lập tức với thứ dầu luyn đặc sệt, đen kịt bám trên bánh răng, tạo thành một thứ dung dịch nhớp nháp, tanh tưởi. Những giọt máu lai láng chảy dọc theo cổ tay ông già, rỏ tong tong xuống nền gạch hoa lốm đốm.
Thế nhưng, điều làm Tuấn kinh hãi nhất lại là phản ứng của ông Thuấn.
Ông không hề kêu la. Ông thậm chí không rụt tay lại. Đôi mắt đục ngầu của ông vẫn dán chặt vào cái trục xe trống rỗng. Bàn tay phải đang cầm mỏ lết của ông tiếp tục giơ lên, định đập tiếp vào cái trục để phá vỡ nó, mặc kệ tay trái đang rỏ máu ròng ròng.
“Chưa thấy... Không thấy... Lâm ơi tao xin lỗi...” Nước mắt trào ra từ hai hố mắt sâu hoắm của ông già, chảy tràn qua những nếp nhăn xếp chồng lên nhau, hòa vào lớp bụi bặm trên gò má.
Tuấn hoảng loạn thực sự. Nó vồ lấy cái giẻ lau vứt góc hiên, định chồm tới ấn chặt vào vết thương.
Ting... Ting... Ting... Tinh tinh tinh!!!
Âm thanh chuông báo chói lọi, gắt gỏng của ứng dụng giao hàng đột ngột réo lên từ trong hộc xe máy sau lưng Tuấn. Âm thanh được cài đặt ở mức âm lượng tối đa, sắc lẹm, xé toạc cái không khí bi thương đặc quánh của hiên nhà. Nó kêu liên hồi, dồn dập, cái điệu chuông báo hiệu một “đơn hàng Vip”.
Tuấn khựng lại. Theo một phản xạ có điều kiện đã ăn sâu vào máu thịt suốt hai năm chạy xe ôm công nghệ, nó ngoái đầu nhìn lại chiếc xe máy.
Màn hình điện thoại sáng rực lên trong bóng tối.
“ĐƠN HỎA TỐC - KHOẢNG CÁCH 2KM
Hàng: Bánh kem sinh nhật (Tuyệt đối không để xô lệch). Lộ trình: Cầu Giấy - Khu biệt thự Tây Hồ. CƯỚC: 80.000đ + TIP CỨNG: 200.000đ”.
Hai trăm tám mươi ngàn cho một cuốc xe chưa tới mười lăm phút. Số tiền bằng cả hai ngày nó phơi mặt ngoài đường hít bụi. Số tiền đủ để nó đóng tiền cọc cho chủ trọ vào cuối tuần này mà không bị vứt đồ ra đường. Một cú chạm ngón tay. Chỉ cần một cú vuốt nhẹ sang phải màn hình. Khách đang cần gấp. Nhận đơn, chạy cái vèo đi lấy bánh, giao xong rồi về băng bó cho ông già cũng được. Máu chảy một chút chưa chết ngay được đâu.
Tuấn nhìn cái màn hình điện thoại đang nhấp nháy. Đó là thế giới của nó. Thế giới của những con số mã hóa, của tốc độ, của sự vô cảm. Một thế giới mà ở đó, con người kết nối với nhau bằng những đánh giá năm sao và những khoản tiền boa, xong việc là xóa sạch dấu vết, không ai nợ nần ai.
Rồi nó quay đầu nhìn lại ông Thuấn.
Gã cựu binh già vẫn ngồi bệt trên đất, máu từ mu bàn tay dính đầy dầu luyn vẫn rỏ từng giọt nặng nề xuống nền gạch. Ông già đang khóc. Tiếng khóc uất nghẹn, bất lực của một kẻ bị mắc kẹt giữa lời hứa của quá khứ và sự tàn phá của thời gian. Ông đang tuyệt vọng tháo tung cả một phần cuộc sống ngăn nắp của mình ra chỉ để tìm một mẩu giấy vô giá trị với người đời, nhưng nặng hơn núi Thái Sơn đối với lương tâm ông.
Trong cái thế giới ngập tràn công nghệ của nó, mọi thứ đều trơn tuột. Nó đã từng giao hàng ngàn đơn hàng, nhưng chưa có một đơn hàng nào để lại cho nó một dấu vết gì. Nếu nó chết đi ngày mai, hệ thống sẽ tự động gán đơn hàng cho một thằng Tuấn khác, chạy một cái xe Wave rách khác. Mọi thứ sẽ tiếp diễn như chưa từng có sự tồn tại của nó.
Nhưng ông già này thì khác. Ông ôm một món hàng suốt bao năm. Một món hàng không có phí ship, không có tiền tip, người nhận có thể đã chết, nhưng nếu không giao được, linh hồn ông sẽ vĩnh viễn không được siêu thoát.
Tuấn nghiến chặt hai hàm răng đến mức quai hàm nổi cục. Nó vung chân đá văng cái thùng sơn rỗng cản đường, lao về phía chiếc xe máy.
Nó giật phăng cái điện thoại khỏi hộc xe. Ngón tay cái dính đầy bùn đất của nó ấn vào nút chấm đỏ góc trái.
[Từ chối đơn hàng].
Hệ thống ngay lập tức nhảy ra một thông báo cảnh báo lạnh lùng: “Bạn đã từ chối đơn Hỏa Tốc. Tỷ lệ nhận đơn giảm. Tài khoản của bạn sẽ bị khóa 24 giờ. Lý do từ chối?”
Tuấn gõ cộc lốc bằng ba ngón tay vỡ vụn: “XE HỎNG. ĐÉO LÀM NỮA”.
Màn hình tối đen. Tiếng chuông hối thúc tắt ngấm. Âm thanh duy nhất còn lại trong khoảng sân là tiếng mưa rả rích và tiếng thở khò khè của ông Thuấn.
Tuấn ném phịch chiếc điện thoại vào góc sân. Tiếng nhựa va đập vào gạch vỡ nát. Nó lết đôi chân còn hơi nhức bước thẳng về phía ông Thuấn. Nó lao tới, chộp lấy cổ tay đang lăm lăm chiếc mỏ lết của ông già, bóp thật chặt.
“Bác bỏ cái mỏ lết xuống!” Tuấn gắt lên, trừng mắt nhìn ông.
Ông Thuấn giật mình, cố vùng vằng. “Mày... mày là thằng nào? Tránh ra! Tao phải tìm đồ cho thằng Lâm!”
“Cháu là Tuấn! Thằng Tuấn đây!” Nó hét to hơn, dùng tay kia giật mạnh chiếc mỏ lết văng ra xa kêu loảng xoảng. Rồi nó quỳ một chân xuống nền gạch dính đầy dầu mỡ, vớ lấy cái giẻ cotton cắt từ áo may ô cũ, chồm tới ụp vào vết thương đang tứa máu trên tay ông già.
Cú ép mạnh làm ông Thuấn giật nảy mình, khẽ nhăn mặt.
“Lá thư không nằm trong cái xích xe này đâu!” Tuấn hạ giọng, nghiến răng nói từng chữ một, mặc kệ hai bàn tay mình cũng đang nhuốm đầy máu và dầu luyn của ông già. “Lá thư nằm trong cái túi dết! Cái túi bạt đứt quai mà bác cất trong tủ quần áo chiều hôm qua ấy! Bác nhớ lại đi! Bác cất nó chiều hôm qua rồi!”
Ông Thuấn khựng lại. Ánh mắt vẩn đục của ông chớp chớp liên hồi. Sự giãy giụa dịu hẳn đi. Ông ngơ ngác nhìn Tuấn, rồi nhìn xuống bàn tay đang bị ép chặt bởi cái giẻ dính máu.
“Túi... túi dết...” Ông lẩm bẩm. “Ừ... phải cất vào túi dết... Không thì ướt mất... Sương rừng buốt lắm...”
Sức lực trong cơ thể gân guốc của ông già đột nhiên rút sạch. Ông mềm nhũn ra, gục đầu vào vai Tuấn. Hơi thở ông nặng nhọc, đứt quãng, nhưng không còn sự hoảng loạn điên cuồng nữa.
“Đúng rồi. Để trong túi dết rồi. Ngày mai... ngày mai cháu đưa bác đi tìm ngõ Cây Điệp. Bác cứ ngồi yên đây, cháu vào lấy cồn sát trùng”.
Tuấn ôm bờ vai gầy guộc của ông già, vỗ vỗ nhè nhẹ. Lần đầu tiên trong đời, nó cảm nhận được mùi mồ hôi chua loét, mùi dầu gió và mùi của sự tàn lụi từ cơ thể một người không cùng máu mủ lại khiến sống mũi nó cay xè.
Mười lăm phút sau.
Tuấn đã rửa sạch vết thương, rắc bột kháng sinh và quấn băng gạc cẩn thận cho ông Thuấn. Ông nằm dựa lưng vào chiếc ghế mây ngoài hiên, ngực phập phồng, chìm vào một giấc ngủ mệt nhọc, thỉnh thoảng khóe môi lại giật giật gọi tên đồng đội.
Tuấn đứng ngoài hiên, châm một điếu thuốc. Khói thuốc xám xịt nhả ra hòa vào màn mưa lạnh buốt.
Nó rít một hơi dài, rồi tiến lại đống bừa bộn giữa sân gạch. Nó ngồi xổm xuống, đúng vào vị trí ông Thuấn vừa ngồi. Hai bàn tay nó, vốn quen lướt trên mặt kính cảm ứng trơn láng, giờ đây cẩn thận nhặt lấy từng con ốc vít dính đầy dầu luyn.
Nó cầm chiếc cờ-lê lên. Thở hắt ra một hơi, Tuấn bắt đầu ráp lại cái bộ líp xe đạp. Từng nhịp vặn ốc, từng mắt xích được khớp lại với nhau. Dầu mỡ đen kịt bám chặt vào mười đầu ngón tay, chui sâu vào kẽ móng tay nó.
Nhìn chiếc xe đạp Peugeot dần thành hình trở lại dưới bàn tay mình, Tuấn cảm thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ len lỏi vào tâm trí. Cái tài khoản giao hàng bị khóa 24 giờ không còn làm nó bận tâm nữa. Cái nhịp sống vội vã, ăn xổi ở thì ngoài kia dường như đã bị chặn lại sau cánh cổng sắt rỉ sét này.
Nó siết chặt con ốc cuối cùng của trục bánh sau. Âm thanh kim loại nghiến vào nhau chắc nịch.
Chức năng bình luận chỉ dành cho độc giả đã xác minh tài khoản.
Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay.